Bài Cáo "Hậu Bình Ngô" -- Bùi Chí Vinh



Bài Cáo "Hậu Bình Ngô"


. Bùi Chí Vinh


“Như nước Việt ta từ trước

Vốn xưng văn hiến đã lâu

Sơn hà cương vực đã chia

Phong tục Bắc Nam cũng khác”

Lần thứ hai, đất nước

Khoác ba lô theo Nguyễn Trãi lên rừng

Bài tuyên ngôn chuẩn bị trước mười năm

Chân trái đạp đầu quân Minh, chân phải bước vào Văn Miếu

Có phải lần trước bên này sông

Lý Thường Kiệt ung dung phát biểu:

“Nam quốc sơn hà Nam Đế cư

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư…”

Bài tuyên ngôn đầu tiên khi chưa xác định màu cờ

Dung tích máu không có ngân hàng nào chứa nổi

Ông cha ta đánh giặc, ông cha ta làm thơ

Ngọn giáo chẳng suy tư dù dạ dày có đói

Lương thảo ở Lam Sơn được đo lường bằng xác con ngựa già chia những phần ăn cuối

Thực đơn của nghĩa sĩ Tây Sơn trên võng cáng băng rừng là cơm nắm, rau măng

Những cuộc hành quân không nhờ cậy thánh thần

Được ra đời giống như truyền thuyết

Mà truyền thuyết cũng vô cùng đặc biệt

Những cuộc hành quân nhà chép sử phải đau đầu

Mười vạn chiến sĩ nông dân vượt sông Mã ra sao

Để kịp ăn Tết Thăng Long với anh hùng Nguyễn Huệ?

Hàng trăm thớt voi vượt sông Cả thế nào

Để hoa đào Nhật Tân không nở trễ?

Cái giá của tuyên ngôn lạ lùng như thế

Quá khứ có thịt xương nên hiện tại có luân hồi

Tương lai không dành cho bọn sâu bọ làm người

Không thuộc độc quyền lũ rước voi giày mả tổ

Không nằm trong tay đám cõng rắn cắn gà nhà láu cá

Tương lai là của những kẻ đứng mũi chịu sào dám đem hạt gạo xẻ làm đôi

Những kẻ dám mở cuộc hành trình chống suy dinh dưỡng

Từ nạn đói năm 45 đi tới tiếng cười

Chúng ta yêu nhau đúng quy luật con người

Em yêu anh và anh yêu em đấy

Đừng quay đầu và đừng khép đôi môi

Khi tim cùng đập ở lồng ngực trái

Có Hội Thề Lũng Nhai mới có quân sư Nguyễn Trãi

Có bô lão mài gươm mới có Hội nghị Diên Hồng

Hạt thóc thành cơm nhờ cấy ở trên đồng

Không có hạt thóc nào tái sinh nếu gieo trên sàn lót nệm

Chúng ta yêu nhau chẳng cần ai bảo hiểm

Những đứa con như những chứng từ

Đất nước mình phải cấp chứng minh thư

Cho bất cứ ai làm ra sản phẩm

Nếu chiến tranh sinh ra những bài tuyên ngôn chiến thắng

Thì hòa bình còn lâu mới là bức bình phong mang khẩu hiệu giả hình

Đừng bắt Phật bị cầm tù, đừng bắt Chúa bị đóng đinh

Con mắt láo liên làm sao mà nhìn thẳng

Mười ngón chân ta không mọc đằng sau nên không hối hận

Lúc bước đi gặp dấu của ông bà

Lúc đọc bài thơ gặp bát ngát trường ca

Làm sao nói hết về tình yêu tổ quốc

Cái lai lịch trong một chương, cái cội nguồn trong một mục

Cuộc sắp xếp văn minh trong trật tự mỗi điều

Cũng như làm sao minh họa hết tình yêu

Sự rung động của các tế bào gây cảm xúc

Ta yêu Tổ quốc bằng bài thơ giữ nước

Đại cáo Bình Ngô một thuở lên đường

Ta yêu Tổ quốc bằng bài thơ dựng nên cột mốc

Biết giữ gìn từng tấc đất biên cương

Uy lực của một nước có chủ quyền từ hàng loạt tuyên ngôn

Cuộc chiến đấu ngàn năm bằng chữ

Luật Hồng Đức, luật Quang Trung

Hiến pháp của Rồng Tiên đó chứ!

Ta bỗng thơ ấu như bắt đầu tham dự

Chuyện kể ngày xưa về cô chú ông bà

Ta bỗng nồng nàn hiểu máu và hoa

Thấm thía trong từng chương vệ quốc

Ta bỗng bàng hoàng thấy đường trên mặt đất

Có triệu bàn chân Nam tiến phá rừng

Ta bỗng hiên ngang tuyên bố rõ ràng

Bờ biển Việt Nam hình cong như chữ S

Đất nước Việt Nam bắt đầu từ ải Nam Quan bất diệt

Đất nước Việt Nam kết thúc bằng mũi Cà Mau lẫm liệt

Không có lý do gì giặc ngoài thù trong móc ngoặc cách chia

Máu chảy 4000 năm cho cuống rún chưa lìa

Khi trước trận thắng giặc Mãn Thanh, vua Quang Trung hiệu triệu

Khi nghĩa sĩ Tây Sơn cùng đồng thanh phát biểu:

“Đánh cho để dài tóc

Đánh cho để đen răng

Đánh cho nó bất luân bất phản

Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn

Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”

Ta bất chợt nhìn ra mình thật sự

Máu cha ông đổ ra thì ruột con cháu bắt buộc mềm

Ta hạnh phúc nhập hồn vào kinh sử

Nỗi nhục bị đô hộ 1000 năm không được phép lãng quên!

1979 - 2009

© 2009 Bùi Chí Vinh

© 2009 talawas blog